close
Bước tới nội dung

Lockheed CL-1201

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Lockheed CL-1201
Sơ đồ cấu trúc của CL-1201
Sơ đồ cấu trúc của CL-1201
Thông tin chung
KiểuChuyên chở
Thiết kế
Tình trạngNghiên cứu thiết kế
Khách hàng chínhKhông quân Hoa Kỳ (dự kiến)
Số lượng sản xuấtKhông có
Lịch sử
Phát triển từCL-1170[1]

Lockheed CL-1201 là một dự án nghiên cứu thiết kế do hãng Lockheed thực hiện vào cuối những năm 1960 về một mẫu máy bay vận tải khổng lồ nặng 6.000 tấn chạy bằng năng lượng hạt nhân. Một trong những ứng dụng tiềm năng của ý tưởng này là làm tàu sân bay trên không.[1]

Mặc dù Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ dường như không lưu trữ hồ sơ về kết quả cuối cùng của nghiên cứu này, thiết kế của nó vẫn được trích dẫn bởi nhiều nguồn tài liệu khác nhau.[2][3]

Thiết kế

[sửa | sửa mã nguồn]

Dự án thiết kế CL-1201 đã nghiên cứu một mẫu máy bay chạy bằng năng lượng hạt nhân có kích thước cực lớn, với sải cánh lên tới 1.120 foot (340 m).[4] Nếu được chế tạo, đây sẽ là máy bay có sải cánh lớn nhất trong lịch sử tính đến nay,[5] gấp hơn ba lần sải cánh của bất kỳ mẫu máy bay nào ở thế kỷ 20.

Khung cánh của máy bay được thiết kế theo dạng cánh bán nguyệt (cánh lưỡi liềm), tương tự như mẫu máy bay ném bom Handley Page Victor thuộc dòng biệt đội V của Anh nhưng điểm khác biệt là nó thuộc loại máy bay không đuôi.

Bản vẽ kỹ thuật của hệ thống động cơ hạt nhân dự kiến sử dụng trên CL-1201.

Năng lượng hoạt động được truyền từ nhiệt lượng do lò phản ứng hạt nhân tạo ra đến bốn động cơ phản lực bố trí ở phía sau, tại đây nhiệt năng sẽ làm nóng luồng không khí đi qua để tạo ra lực đẩy. Mẫu khí tài này có khả năng duy trì bay liên tục trong thời gian dài, với thời gian hoạt động ước tính lên tới 41 ngày. Ở độ cao thấp, các động cơ phản lực sẽ đốt nhiên liệu hàng không truyền thống. Để cất cánh, máy bay bổ sung thêm 182 động cơ đẩy cất cánh thẳng đứng.

Hai biến thể đã được nghiên cứu bao gồm một máy bay hỗ trợ hậu cần và một tàu sân bay trên không. Có tin đồn về một biến thể thứ ba, tuy nhiên thông tin về mẫu này chưa bao giờ được công bố rộng rãi.

Biến thể hỗ trợ hậu cần đảm nhận vai trò vận tải hạng nặng truyền thống, có khả năng chở hàng trăm binh sĩ cùng trang thiết bị trong một chuyến bay.

Biến thể tàu sân bay trên không này có thể mang theo tới 22 máy bay tiêm kích ở bên ngoài, đồng thời sở hữu một khoang chứa nội bộ đủ khả năng tiếp nhận hai máy bay vận tải thoi không đối đất.

Thông số kỹ thuật

[sửa | sửa mã nguồn]
  • Số thành viên phi hành đoàn: 400 – 825 thành viên
  • Chiều dài: 560 ft (170 m)
  • Sải cánh: 1.120 ft (340 m)
  • Diện tích cánh: 125.204 feet vuông (11.630 m²)
  • Tổng trọng lượng: 11.850.000 lb (5.375.000 kg)
  • Hệ thống động cơ: 4 × chính
  • Hệ thống động lực: 182 quạt nâng

Hiệu suất

  • Thời gian bay: 41 ngày
  • Công suất lò phản ứng: 1830 megawatt
  • Số lượng máy bay chiến đấu có thể mang theo (biến thể AAC): 22

Tài liệu tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. 1 2 "Chưa từng được chế tạo: CL-1201 – Được tìm thấy và giải thích" (bằng tiếng Anh). ngày 1 tháng 5 năm 2021. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
  2. "Tàu sân bay tấn công "điên rồ" của Lockheed: CL-1201". Mustard. ngày 22 tháng 8 năm 2024 qua YouTube.
  3. Brewer, G.D. (ngày 17 tháng 5 năm 1982). Tiềm năng của máy bay cỡ lớn. AIAA 2nd International Very Large Vehicles Conference. Washington, DC. doi:10.2514/6.1982-804. Truy cập ngày 27 tháng 8 năm 2024.
  4. "Máy bay cận âm cỡ lớn chạy bằng năng lượng hạt nhân dùng cho thương mại xuyên đại dương" (PDF). NASA (.gov). Cleveland, Ohio. tháng 11 năm 1971. tr. 4. Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2024.
  5. Rose, Bill; Các Dự Án Bí Mật: Máy Bay Cánh Bay và Máy Bay Không Đuôi. Hinckley, Anh: Nhà xuất bản Midland, 2010. ISBN 978-1-85780-320-4.

Liên kết ngoài

[sửa | sửa mã nguồn]