close
Bước tới nội dung

Michael Bradley

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Michael Bradley
Bradley năm 2026
Thông tin cá nhân
Tên đầy đủ Michael Sheehan Bradley[1]
Ngày sinh 31 tháng 7, 1987 (39 tuổi)
Nơi sinh Princeton, New Jersey, Hoa Kỳ
Chiều cao 6 ft 1 in (1,85 m)[2]
Vị trí Tiền vệ trung tâm
Thông tin đội
Đội hiện nay
New York Red Bulls (huấn luyện viên trưởng)
Sự nghiệp cầu thủ trẻ
Năm Đội
Chicago Sockers
2002–2004 IMG Academy
Sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp*
Năm Đội ST (BT)
2004–2005 MetroStars 30 (1)
2006–2008 Heerenveen 55 (15)
2008–2011 Borussia Mönchengladbach 76 (10)
2011Aston Villa (mượn) 3 (0)
2011–2012 Chievo 35 (1)
2012–2014 Roma 41 (2)
2014–2023 Toronto FC 258 (16)
Tổng cộng 498 (45)
Sự nghiệp đội tuyển quốc gia
Năm Đội ST (BT)
2002–2004 Hoa Kỳ 6 (0)
2004 Hoa Kỳ 1 (0)
2004–2007 Hoa Kỳ 8 (1)
2008 Hoa Kỳ 4 (0)
2006–2019 Hoa Kỳ 151 (17)
Sự nghiệp huấn luyện
Năm Đội
2023–2024 Stabæk (trợ lý)
2025 New York Red Bulls II
2026– New York Red Bulls
Thành tích huy chương
 Hoa Kỳ{{{3}}}
Bóng đá nam
Cúp Liên đoàn các châu lục{{{3}}}
Á quânNam Phi 2009
Cúp Vàng CONCACAF{{{3}}}
Vô địchHoa Kỳ 2007
Vô địchHoa Kỳ 2017
Á quânHoa Kỳ 2011
Á quânHoa Kỳ–Costa Rica–Jamaica 2019
CONCACAF Cup{{{3}}}
Á quânHoa Kỳ 2015
*Số trận ra sân và số bàn thắng ở câu lạc bộ tại giải quốc gia

Michael Sheehan Bradley (sinh ngày 31 tháng 7 năm 1987) là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Mỹ, hiện là huấn luyện viên trưởng của New York Red Bulls tại Major League Soccer.

Là con trai của huấn luyện viên bóng đá Bob Bradley, Michael bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp tại Major League Soccer cùng MetroStars vào năm 2004. Sau đó, anh dành nhiều năm thi đấu ở châu Âu, khoác áo Heerenveen tại Eredivisie của Hà Lan, Borussia Mönchengladbach tại Bundesliga của Đức, Aston Villa tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh và cả Chievo lẫn Roma tại Serie A của Ý. Anh trở lại MLS cùng Toronto FC vào năm 2014, có tổng cộng hơn 300 lần ra sân và nâng cao MLS Cup trên cương vị đội trưởng vào năm 2017, trước khi giải nghệ tại câu lạc bộ này vào năm 2023.

Là cựu đội trưởng của đội tuyển quốc gia Hoa Kỳ, Bradley có hơn 150 lần khoác áo đội tuyển quốc gia từ khi ra mắt đội tuyển cấp cao vào năm 2006 đến năm 2019. Anh được chọn vào đội hình tham dự nhiều giải đấu lớn, bao gồm năm kỳ Cúp Vàng CONCACAF và hai kỳ Giải vô địch bóng đá thế giới, giành hai chức vô địch Cúp Vàng. Anh cũng là thành viên của các đội tuyển về nhì tại Cúp Liên đoàn các châu lục và lọt vào bán kết Cúp bóng đá Nam Mỹ.

Đầu đời

[sửa | sửa mã nguồn]

Bradley sinh tại Princeton, New Jersey, là con trai của Bob Bradley, cựu huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia Hoa KỳLos Angeles FC. Khi cha anh còn là huấn luyện viên trưởng đội bóng đá nam của Princeton, gia đình sống tại Pennington, New Jersey.[3]

Michael trải qua những năm thiếu niên tại Palatine, Illinois khi cha anh dẫn dắt Chicago Fire của Major League Soccer (MLS), và anh lớn lên trong màu áo Sockers FC, đội từng tham dự Giải vô địch quốc gia năm 2002 và kết thúc ở vị trí thứ ba. Sau đó, anh theo học tại Chương trình nội trú của đội tuyển U-17 nam Hoa Kỳ ở Bradenton, Florida – cơ sở chuyên biệt dành cho việc huấn luyện đội tuyển U-17 quốc gia – trong bốn học kỳ, từ năm 2002 đến năm 2004. Khi còn nhỏ, anh thần tượng Roy Keane, tiền vệ nổi tiếng của Manchester UnitedCộng hòa Ireland.[4]

Sự nghiệp câu lạc bộ

[sửa | sửa mã nguồn]

MetroStars

[sửa | sửa mã nguồn]

Trước khi rời Bradenton, Bradley ký hợp đồng Project-40 với MLS, trở thành cầu thủ chuyên nghiệp ở tuổi 16, và tham dự MLS SuperDraft, nơi anh được MetroStars lựa chọn ở lượt thứ 36 chung cuộc; khi đó đội bóng này do cha anh dẫn dắt. Bradley không được thi đấu trong mùa giải tân binh do chấn thương bàn chân, nhưng sau đó giành được suất đá chính vào năm 2005, ra sân 30 trong 32 trận cho Metro. Chỉ vài tuần sau khi cha anh bị sa thải khỏi vị trí huấn luyện viên của câu lạc bộ, anh đánh đầu ghi bàn thắng chuyên nghiệp đầu tiên trong chiến thắng trước Chivas USA ở ngày cuối cùng của mùa giải 2005, qua đó đưa đội vào vòng play-off.

SC Heerenveen

[sửa | sửa mã nguồn]

Vào tháng 1 năm 2006, Bradley trở thành cầu thủ MLS trẻ nhất từng được bán khi chuyển đến Heerenveen với mức phí 250.000 đô la Mỹ cùng một phần phí chuyển nhượng trong tương lai.[5] Lần đầu tiên anh đá chính cho câu lạc bộ Hà Lan diễn ra vào ngày 16 tháng 4 năm 2006, trong trận gặp AZ.[6] Anh sớm đạt được thành công, có năm lần đá chính và giúp câu lạc bộ giành suất dự Cúp UEFA trong nửa mùa giải đầu tiên.[7] Sau khi Paul Bosvelt giải nghệ sau mùa giải 2006–07, Bradley thay thế vị trí đá chính của cầu thủ kỳ cựu này ở hàng tiền vệ trung tâm. Bradley ghi 16 bàn tại Eredivisie và 20 bàn trên mọi đấu trường trong mùa giải 2007–08.

Vào tháng 1 năm 2008, Bradley phá kỉ lục ghi nhiều bàn thắng nhất trong một mùa giải của một cầu thủ bóng đá người Hoa Kỳ thi đấu tại một giải vô địch quốc gia hạng cao nhất châu Âu, kỉ lục trước đó thuộc về Brian McBride với 13 bàn cho Fulham tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh. Ngày 26 tháng 1 năm 2008, Bradley nâng kỉ lục của mình lên 18 bàn, trong đó có 16 bàn tại giải vô địch quốc gia.

Borussia Mönchengladbach

[sửa | sửa mã nguồn]

2008–2011

[sửa | sửa mã nguồn]
Bradley trong màu áo Borussia Mönchengladbach năm 2008

Ngày 31 tháng 8 năm 2008, Bradley ký hợp đồng bốn năm với câu lạc bộ Bundesliga Borussia Mönchengladbach với mức phí không được tiết lộ.[8] Sau đó có thông tin cho biết Bradley đã đồng ý chuyển đến câu lạc bộ Anh Birmingham City với điều kiện câu lạc bộ này trụ lại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh.[9] Tuy nhiên, họ không làm được điều đó và anh ra mắt Gladbach vào ngày 20 tháng 9 trong trận thua trước Hertha Berlin. Ngày 15 tháng 11 năm 2008, Bradley ghi bàn thắng đầu tiên cho Mönchengladbach trước thế lực Bundesliga Bayern Munich bằng một pha đánh đầu gỡ hòa ở phút 81. Trận đấu kết thúc với tỉ số 2–2.

Đầu mùa giải 2009–10, Bradley bị treo giò trong thời gian ngắn sau một cuộc tranh cãi với huấn luyện viên Michael Frontzeck về thời lượng thi đấu. Tuy nhiên, hai bên sau đó hòa giải và Bradley tái lập vị trí đá chính tại câu lạc bộ trước khi kiến tạo một bàn thắng trước Bayern Munich bằng một đường chuyền vô-lê một chạm, rồi ghi bàn thắng quyết định bằng một cú sút phạt tầm thấp trước Hannover 96. Ngày 30 tháng 1 năm 2011, Aston Villa của Premier League xác nhận trên trang web chính thức rằng họ đang đàm phán để ký hợp đồng mượn Bradley đến hết mùa giải 2010–11.[10]

Cho mượn đến Aston Villa

[sửa | sửa mã nguồn]

Bradley hoàn tất hợp đồng cho mượn đến Aston Villa vào ngày 31 tháng 1 năm 2011. Bradley được ra mắt cổ động viên tại Villa Park vào ngày 5 tháng 2 trước khi trận đấu Premier League gặp Fulham khởi tranh. Ngày 12 tháng 2, Bradley có trận ra mắt Aston Villa khi vào sân trong hiệp hai sau khi Jean Makoun bị truất quyền thi đấu. Có thông tin cho rằng Bradley sẽ không gia nhập Villa theo dạng dài hạn sau khi Alex McLeish từ chối gia hạn hợp đồng của anh. Anh chỉ có ba lần ra sân tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh và một lần ra sân tại Cúp FA.[11]

Bradley gia nhập câu lạc bộ Serie A của Ý Chievo vào ngày 31 tháng 8 năm 2011.[12] Anh ra mắt Chievo vào ngày 18 tháng 9, khi vào sân trong hiệp hai thay Paolo Sammarco. Anh được cổ động viên địa phương đặt biệt danh là "The General". Bradley ghi bàn thắng đầu tiên trong bóng đá Ý trong chiến thắng 3–2 trước Catania vào ngày 7 tháng 4, giúp đội bóng vươn lên vị trí thứ chín trên bảng xếp hạng.[13]

Tập tin:Henry vs Bradley MLSAllStar 2013.jpg
Bradley phòng ngự cho Roma trước Thierry Henry của MLS All-Stars năm 2013.

Ngày 16 tháng 7 năm 2012, Bradley gia nhập Roma, ký hợp đồng bốn năm với mức phí chuyển nhượng 3,75 triệu euro.[14][15] Ngày hôm sau, anh ra mắt Roma với tư cách cầu thủ đá chính trong chiến thắng giao hữu tiền mùa giải 2–1 trước câu lạc bộ Bundesliga Áo Rapid Wien, đối đầu với đồng đội ở đội tuyển Hoa Kỳ Terrence Boyd. Ngày 25 tháng 7, Bradley ghi bàn thắng đầu tiên cho câu lạc bộ mới trong trận giao hữu với Liverpool tại Fenway ParkBoston.[16] Ngày 19 tháng 8, Bradley ghi bàn thắng thứ hai trong giai đoạn tiền mùa giải trước câu lạc bộ Hy Lạp Aris. Ngày 26 tháng 8, Bradley có trận ra mắt giải vô địch quốc gia trong đội hình xuất phát của Roma ở trận hòa 2–2 trước Catania; anh kiến tạo bàn gỡ hòa cho Roma ở phút 90.[17] Ngày 7 tháng 10, trong trận đầu tiên trở lại sau một tháng chấn thương háng, Bradley ghi bàn thắng đầu tiên cho Giallorossi trong chiến thắng 2–0 của Roma trước Atalanta.[18]

Cuối tháng 1 năm 2013, Bradley được cây viết tự do Michael Cox của ESPN.com khen ngợi, khi cho rằng Serie A đang lựa chọn những tiền vệ như Bradley, những người "tiêu biểu cho thế hệ tiền vệ Serie A mới, chú trọng năng lượng và khả năng di chuyển không ngừng, thay vì mẫu số 10 điển hình".[19] Ngày 26 tháng 5 cùng năm, Bradley đá chính ở hàng tiền vệ cho Roma khi câu lạc bộ thua 0–1 trước đối thủ cùng thành phố Roma Lazio trong trận chung kết Coppa Italia.[20]

Ngày 6 tháng 9, Bradley phải nghỉ thi đấu do chấn thương gặp phải khi làm nhiệm vụ đội tuyển quốc gia trong trận gặp Costa Rica. Anh trở lại thi đấu cho Roma vào ngày 27 tháng 10, khi ghi bàn vào lưới Udinese, bàn thắng duy nhất của trận đấu.[21]

Toronto FC

[sửa | sửa mã nguồn]
Bradley thi đấu cho Toronto năm 2015

Ngày 9 tháng 1 năm 2014, Roma thông báo bán Bradley cho Toronto FC của Major League Soccer với mức phí 10 triệu đô la Mỹ.[22] Trong khuôn khổ thương vụ này, hai câu lạc bộ đồng ý thiết lập quan hệ đối tác, bao gồm hai trận giao hữu tại BMO Field trong sáu năm và một chương trình phát triển cầu thủ dành cho các cầu thủ Toronto FC tại cơ sở huấn luyện của Roma.[23]

Bradley ra mắt Toronto trong trận mở màn mùa giải trên sân của Seattle Sounders FC vào ngày 15 tháng 3 năm 2014; trận đấu kết thúc với chiến thắng 2–1 trên sân khách, trong đó cả hai bàn thắng đều được ghi bởi tân binh Jermain Defoe.[24] Anh ghi bàn thắng đầu tiên cho Toronto ba tuần sau đó, vào ngày 5 tháng 4 trong trận gặp Columbus Crew, trận đấu kết thúc với chiến thắng 2–0 trên sân khách.[25]

Anh được bổ nhiệm làm đội trưởng trước mùa giải 2015.[26]

Bradley làm đội trưởng và ghi một bàn cho Toronto FC trong trận chung kết miền Đông năm 2016 ở trận derby với Montreal Impact, nơi Toronto giành chiến thắng với tổng tỉ số 7–5, qua đó đưa Toronto FC vào chung kết MLS Cup lần đầu tiên trong lịch sử.[27] Ngày 10 tháng 12 năm 2016, Toronto thua trận chung kết trên sân nhà trước Seattle Sounders FC với tỉ số 5–4 ở loạt sút luân lưu, sau trận hòa không bàn thắng sau hiệp phụ trong đó Seattle không có cú sút trúng đích nào; Bradley đá hỏng quả phạt đền thứ hai của Toronto.[28]

Việc tiền vệ kiến thiết người Tây Ban Nha Victor Vázquez xuất hiện ở tuyến giữa vào đầu mùa giải 2017 giúp Bradley và tiền đạo ngôi sao Sebastian Giovinco giảm bớt gánh nặng trong việc tạo ra cơ hội ghi bàn cho Toronto; ngoài ra, việc Greg Vanney chuyển đổi chiến thuật từ sơ đồ 4–4–2 hình kim cương sang sơ đồ 3–5–2 thường khiến Bradley đảm nhiệm vai trò hỗ trợ nhiều hơn ở hàng tiền vệ, qua đó giúp cầu thủ người Tây Ban Nha được tự do gánh phần lớn nhiệm vụ kiến thiết. Dù vậy, cặp tiền vệ này thường xuyên hoán đổi vị trí và chia sẻ hiệu quả trách nhiệm phòng ngự lẫn sáng tạo của đội, tạo nên một sự kết hợp nổi bật trong suốt mùa giải.[29][30][31][32] Ngày 27 tháng 6, Toronto đánh bại Montreal 2–1 trên sân nhà ở lượt về Chung kết Canadian Championship 2017 để giành chức vô địch mùa giải thứ hai liên tiếp, vượt qua Montreal với tổng tỉ số 3–2.[33] Ngày 30 tháng 9 năm 2017, Bradley giành Supporters' Shield đầu tiên của mình sau chiến thắng 4–2 trên sân nhà trước New York Red Bulls, giúp đội chắc chắn đứng đầu giải đấu với số điểm cao nhất trong mùa giải đó.[34] Ngày 9 tháng 12 năm 2017, Bradley giúp Toronto đánh bại Seattle 2–0 trong trận MLS Cup tại BMO Field, qua đó lần đầu tiên trong lịch sử câu lạc bộ nâng cao danh hiệu này và hoàn tất cú ăn ba quốc nội chưa từng có tiền lệ.[35]

Sau thất bại 1–2 trên sân nhà trước Guadalajara vào ngày 18 tháng 4, ở lượt đi Chung kết CONCACAF Champions League 2018, Toronto giành chiến thắng 2–1 trên sân khách ở lượt về ngày 25 tháng 4, đưa trận đấu vào loạt sút luân lưu; Bradley đá hỏng quả quyết định khi Toronto thua loạt sút với tỉ số 4–2.[36]

Ngày 2 tháng 3 năm 2019, Bradley lập cú đúp cho Toronto trong chiến thắng 3–1 trên sân của Philadelphia Union, mở màn mùa giải thường niên Major League Soccer của Toronto FC.[37] Anh có lần ra sân thứ 200 cho câu lạc bộ vào ngày 10 tháng 11, trong thất bại 1–3 trên sân của Seattle Sounders ở chung kết MLS Cup 2019.[38]

Đầu năm 2020, anh phẫu thuật mắt cá chân và được dự đoán sẽ bỏ lỡ một phần đáng kể của mùa giải.[39] Tuy nhiên, do đại dịch COVID-19 làm gián đoạn mùa giải MLS, anh chỉ bỏ lỡ hai trận và có thể trở lại khi giải đấu tái khởi động tại MLS is Back Tournament.[40]

Năm 2022, Bradley lập cú đúp vào lưới Charlotte FC trong chiến thắng 4–0 trên sân nhà, trận đấu chứng kiến màn ra mắt của Lorenzo InsigneFederico Bernardeschi, cả hai đều kiến tạo cho các bàn thắng của Bradley. Màn trình diễn này giúp Bradley được bầu chọn là Cầu thủ MLS xuất sắc nhất tuần.[41]

Ngày 17 tháng 10 năm 2023, Bradley thông báo anh sẽ giải nghệ sau trận đấu cuối mùa giải của Toronto FC diễn ra bốn ngày sau đó.[42]

Sự nghiệp quốc tế

[sửa | sửa mã nguồn]

Vào tháng 5 năm 2006, Bradley được gọi vào trại huấn luyện của đội tuyển quốc gia Hoa Kỳ trước Giải vô địch bóng đá thế giới 2006. Dù không có tên trong đội hình dự World Cup hay danh sách dự phòng, Bradley vẫn nằm trong danh sách tham dự ba trận giao hữu chia tay trước giải đấu. Anh có lần khoác áo đội tuyển đầu tiên trong trận gặp Venezuela tại Cleveland vào ngày 26 tháng 5.[43]

Cuối năm 2006, Bob Bradley, cha của Michael, được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia, và Michael dần khẳng định mình là cầu thủ chủ chốt của Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ của cha mình. Bradley có trận đá chính đầu tiên ở cấp độ quốc tế vào ngày 28 tháng 3 năm 2007, trong trận giao hữu với Guatemala. Anh là cầu thủ đá chính tại Cúp Vàng CONCACAF và góp phần giúp Hoa Kỳ giành chức vô địch, dù bị truất quyền thi đấu vì một pha vào bóng muộn trong chiến thắng ở bán kết trước Canada. Tháng sau đó, anh đá chính trong mọi trận đấu của Hoa Kỳ tại Giải vô địch bóng đá U-20 thế giới, nơi anh ghi bàn quyết định ở phút 107 vào lưới Uruguay tại vòng 16 đội.[44] Anh ghi bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển quốc gia cấp cao vào ngày 17 tháng 10 năm 2007, với bàn quyết định ở phút 87 trước Thụy Sĩ trong trận giao hữu tại Basel.[45] Sau những màn trình diễn này, Bradley được U.S. Soccer vinh danh là Vận động viên trẻ của năm 2007.[46] Ngày 11 tháng 2 năm 2009, trong trận gặp México tại Columbusvòng loại World Cup 2010, Bradley ghi cả hai bàn trong chiến thắng 2–0 của Hoa Kỳ.[47][48]

Bradley (trái) và Martin Hinteregger của Áo vào tháng 11 năm 2013

Trong hành trình bất ngờ của Hoa Kỳ đến trận chung kết Cúp Liên đoàn các châu lục, Bradley ghi bàn thắng thứ hai vào lưới Ai Cập sau đường kiến tạo của Landon Donovan, giúp đội tuyển Hoa Kỳ vào bán kết nhờ hiệu số bàn thắng bại sau khi đánh bại Ai Cập 3–0.[49] Anh đá chính trong chiến thắng gây sốc 2–0 trước Tây Ban Nha ở bán kết, nhưng bị truất quyền thi đấu ở cuối trận. Án treo giò sau đó khiến Bradley vắng mặt trong trận chung kết giải đấu, nơi Hoa Kỳ thua Brasil 2–3.[50] Sau đó có thông tin cho rằng Bradley đã đối chất với trọng tài Jorge Larrionda sau trận đấu, dẫn đến việc anh nhận thêm án treo giò ba trận được thi hành trong Cúp Vàng 2009.[51]

Bradley là cầu thủ chủ chốt của Hoa Kỳ tại Giải vô địch bóng đá thế giới 2010 ở Nam Phi, đá chính cả bốn trận ở hàng tiền vệ trung tâm. Ở vòng bảng, anh ghi bàn gỡ hòa trong trận hòa ngược dòng 2–2 trước Slovenia.[52] Anh lần đầu tiên làm đội trưởng đội tuyển quốc gia trong trận giao hữu với Brasil vào ngày 10 tháng 8 năm 2010, diễn ra tại quê sinh New Jersey của anh. Tại Cúp Vàng CONCACAF 2011, Bradley góp mặt trong mọi trận đấu, hình thành cặp tiền vệ mới với Jermaine Jones, và ghi bàn mở tỉ số trong trận chung kết gặp México, dù đội tuyển Hoa Kỳ sau đó thua 2–4.[53]

Sau thất bại tại Cúp Vàng, Bob Bradley bị sa thải khỏi vị trí huấn luyện viên đội tuyển quốc gia và được thay thế bởi Jürgen Klinsmann, dưới thời người này Michael vẫn là cầu thủ đá chính quan trọng ở hàng tiền vệ. Anh đá chính trong mọi trận đấu của Hoa Kỳ khi đội lọt vào vòng 16 đội tại Giải vô địch bóng đá thế giới 2014 ở Brasil.[54] Sau khi Clint Dempsey bị tước băng đội trưởng như một hình phạt vì sự cố gây tranh cãi với trọng tài, Klinsmann bổ nhiệm Bradley làm đội trưởng chính thức mới của đội tuyển quốc gia trước Cúp Vàng CONCACAF 2015.[55] Trong trận mở màn giải đấu của Hoa Kỳ gặp Honduras vào ngày 7 tháng 7, Bradley có lần khoác áo đội tuyển quốc gia thứ 100 ở tuổi 27.[56] Bradley cũng làm đội trưởng Hoa Kỳ khi đội đăng cai Cúp bóng đá Nam Mỹ phiên bản kỷ niệm 100 năm vào năm 2016, lọt vào bán kết.[57]

Dù ban đầu không có tên trong danh sách cuối cùng dự Cúp Vàng CONCACAF 2017, Bradley là một trong sáu cầu thủ dự phòng sau đó được bổ sung vào đội hình Hoa Kỳ cho vòng đấu loại trực tiếp.[58] Bradley sau đó thi đấu trọn vẹn từng phút trong ba trận vòng đấu loại trực tiếp của Hoa Kỳ, giành danh hiệu Cúp Vàng thứ hai sau khi đội đánh bại Jamaica trong trận chung kết.[59] Nhờ màn trình diễn của mình, Bradley được trao Quả bóng vàng, ghi nhận anh là cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu.[60]

Bradley là trụ cột của Hoa Kỳ trong chiến dịch vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2018, và ghi bàn mở tỉ số trong trận đấu quan trọng với México tại Sân vận động Azteca vào ngày 11 tháng 6 năm 2017, với pha lốp bóng qua thủ môn Guillermo Ochoa từ khoảng cách khoảng 40 yard, giúp Hoa Kỳ giành trận hòa 1–1.[61] Tuy nhiên, sau thất bại gây sốc trước Trinidad và Tobago vào ngày 10 tháng 10, Hoa Kỳ không thể giành quyền dự World Cup lần đầu tiên kể từ năm 1986.[62] Bradley là một trong số các cầu thủ kỳ cựu bị truyền thông và cổ động viên Hoa Kỳ chỉ trích rộng rãi, với các ý kiến nhắc đến màn trình diễn dưới sức và sự thiếu vai trò lãnh đạo trên cương vị đội trưởng.[63][64] Sau khi trở lại thi đấu cấp câu lạc bộ cùng Toronto FC, cả Bradley và đồng đội ở đội tuyển quốc gia Jozy Altidore thường xuyên bị cổ động viên đối phương la ó và chế giễu khi thi đấu các trận MLS trên sân vận động ở Hoa Kỳ.[65][66]

Tập tin:USMNT vs. Trinidad và Tobago (48124871022) (cropped).jpg
Bradley trong màu áo Hoa Kỳ tại Cúp Vàng CONCACAF

Ngày 7 tháng 7 năm 2019, Bradley thi đấu trọn 90 phút khi Hoa Kỳ thua trận chung kết Cúp Vàng CONCACAF 2019 trước México với cách biệt một bàn. Trận đấu này giúp anh trở thành cầu thủ Hoa Kỳ thứ ba đạt mốc 150 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, sau Cobi JonesLandon Donovan.[67] Bradley có lần ra sân thứ 151 và cũng là lần cuối cùng trong năm 2019 cho đội tuyển quốc gia vào ngày 15 tháng 10 năm 2019, trong thất bại 0–2 trước Canada tại Nations League.[68]

Phong cách thi đấu

[sửa | sửa mã nguồn]

Là một cầu thủ thuận chân phải, chăm chỉ, thông minh và có thể hình mạnh mẽ, Bradley có khả năng thi đấu ở nhiều vai trò tiền vệ khác nhau. Anh được sử dụng ở trung tâm,[19][69] trong vai trò tiền vệ phòng ngự,[70] vai trò box-to-box,[71] vị trí hộ công,[69] hoặc thậm chí trong vai trò sáng tạo lùi sâu hơn như một tiền vệ kiến thiết lùi sâu.[72][73] Anh cũng đôi khi được sử dụng ở vị trí trung vệ.[74] Sự bền bỉ, khả năng đoạt bóng, năng lượng, trí thông minh chiến thuật và cảm quan vị trí giúp anh thu hồi bóng rồi nhanh chóng chuyển trạng thái từ phòng ngự sang tấn công bằng các pha băng lên phía trước, trong khi tầm nhìn và phạm vi chuyền bóng cho phép anh điều tiết nhịp độ lối chơi của đội ở hàng tiền vệ hoặc tạo ra cơ hội ghi bàn sau khi giành lại quyền kiểm soát bóng.[19][29][75][76][77][78] Ngoài thể lực và khả năng thi đấu, anh còn được biết đến với kỹ năng giao tiếp và tố chất lãnh đạo.[32]

Sự nghiệp huấn luyện

[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 23 tháng 10 năm 2023, Stabæk Fotball thông báo Bradley sẽ trở thành trợ lý huấn luyện viên. Anh tái hợp với cha mình, người khi đó là huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ.[79]

Vào tháng 6 năm 2025, anh gia nhập đội tuyển quốc gia Canada với tư cách trợ lý huấn luyện viên khách mời cho các trận đấu trong đợt tập trung quốc tế tháng 6.[80]

Ngày 12 tháng 6 năm 2025, Bradley được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng mới của New York Red Bulls II tại MLS Next Pro,[81] dẫn dắt đội giành chức vô địch MLS Next Pro đầu tiên trong lịch sử.

Ngày 15 tháng 12 năm 2025, Bradley được công bố là huấn luyện viên trưởng mới của New York Red Bulls tại Major League Soccer.[82]

Đời tư

[sửa | sửa mã nguồn]

Bradley nói thông thạo tiếng Anh, tiếng Ý, tiếng Hà Lan, tiếng Đức và tiếng Tây Ban Nha. Anh kết hôn với Amanda, cựu vận động viên quần vợt của Đại học Rhode Island. Hai người có một con trai và một con gái, lần lượt sinh vào các năm 2012 và 2014.[4][83]

Cha của Bradley, Bob, từng dẫn dắt nhiều đội bóng, bao gồm đội tuyển nam quốc gia Hoa Kỳ và Toronto FC trong một thời gian ngắn khi con trai ông là đội trưởng câu lạc bộ. Scott Bradley, em trai của Bob và chú của Michael, từng thi đấu ở vị trí catcher tại Major League Baseball, chủ yếu cho Seattle Mariners, và làm huấn luyện viên lâu năm của Princeton Tigers.[84] Em gái của Michael Bradley kết hôn với cầu thủ bóng đá sinh tại Úc Andy Rose.[85]

Thống kê sự nghiệp

[sửa | sửa mã nguồn]

Câu lạc bộ

[sửa | sửa mã nguồn]
Số lần ra sân và bàn thắng theo câu lạc bộ, mùa giải và giải đấu[2][7][11]
Câu lạc bộ Mùa giải Giải vô địch Play-off Cúp quốc gia Châu lục Khác Tổng cộng
Hạng đấuSố trậnBàn thắngSố trậnBàn thắngSố trậnBàn thắngSố trậnBàn thắngSố trậnBàn thắngSố trậnBàn thắng
MetroStars 2004 Major League Soccer 00000000
2005 3012000321
Tổng cộng 3012000321
Heerenveen 2005–06 Eredivisie 10004[a]050
2006–07 210004[b]02[a]0270
2007–08 3315222[b]23[a]04019
Tổng cộng 55152262907219
Borussia Mönchengladbach 2008–09 Bundesliga 28500285
2009–10 29220312
2010–11 1933100224
Tổng cộng 761051008111
Aston Villa (mượn) 2010–11 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 30100040
Chievo 2011–12 Serie A 35110361
Roma 2012–13 Serie A 30150351
2013–14 11100111
Tổng cộng 41250462
Toronto FC 2014 Major League Soccer 25221273
2015 2551020285
2016 2416100302
2017 3005020370
2018 320208[c]01[d]0430
2019 27340202[c]0353
2020 12[e]010001[f]0140
2021 321304[c]0391
2022 3434[g]1384
2023 1710000171
Tổng cộng 258161711721402030819
Tổng cộng sự nghiệp 4984519131524211058153
  1. 1 2 3 Lần ra sân ở play-off châu Âu Eredivisie
  2. 1 2 Lần ra sân ở Cúp UEFA
  3. 1 2 3 Lần ra sân ở CONCACAF Champions League
  4. Lần ra sân ở Campeones Cup
  5. Bao gồm ba lần ra sân ở MLS is Back Tournament group stage
  6. Appearance in MLS is Back Tournament knockout stage
  7. Bao gồm lần ra sân ở Chung kết Canadian Championship 2020 (played năm 2022)

Quốc tế

[sửa | sửa mã nguồn]
Số lần ra sân và bàn thắng theo đội tuyển quốc gia và năm[86]
Đội tuyển quốc giaNămSố trậnBàn thắng
Hoa Kỳ 200620
2007121
2008112
2009154
2010101
2011131
201292
2013100
201491
2015183
2016180
2017142
201820
201980
Tổng cộng15117
Tỉ số và kết quả liệt kê số bàn thắng của Hoa Kỳ trước; cột tỉ số cho biết tỉ số sau mỗi bàn thắng của Bradley.[87][88]
Danh sách bàn thắng quốc tế được ghi bởi Michael Bradley
Thứ tự Ngày Địa điểm Lần khoác áo Đối thủ Tỉ số Kết quả Giải đấu
1 17 tháng 10 năm 2007St. Jakob-Park, Basel, Thụy Sĩ13 Thụy Sĩ1–01–0Giao hữu
2 15 tháng 6 năm 2008Home Depot Center, Carson, Hoa Kỳ20 Barbados2–08–0Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2010
3 10 tháng 9 năm 2008Toyota Park, Bridgeview, Hoa Kỳ24 Trinidad và Tobago1–03–0Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2010
4 11 tháng 2 năm 2009Sân vận động Columbus Crew, Columbus, Hoa Kỳ26 México1–02–0Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2010
5 2–0
6 21 tháng 6 năm 2009Sân vận động Royal Bafokeng, Phokeng, Nam Phi32 Ai Cập2–03–0Cúp Liên đoàn các châu lục 2009
7 14 tháng 10 năm 2009Sân vận động RFK Memorial, Washington, D.C., Hoa Kỳ38 Costa Rica1–22–2Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2010
8 18 tháng 6 năm 2010Sân vận động Ellis Park, Johannesburg, Nam Phi45 Slovenia2–22–2Giải vô địch bóng đá thế giới 2010
9 25 tháng 6 năm 2011Rose Bowl, Pasadena, Hoa Kỳ59 México1–02–4Cúp Vàng CONCACAF 2011
10 26 tháng 5 năm 2012EverBank Field, Jacksonville, Hoa Kỳ65 Scotland2–05–1Giao hữu
11 14 tháng 11 năm 2012Sân vận động Kuban, Krasnodar, Nga72 Nga1–12–2Giao hữu
12 2 tháng 4 năm 2014Sân vận động Đại học Phoenix, Glendale, Hoa Kỳ83 México1–02–2Giao hữu
13 8 tháng 2 năm 2015StubHub Center, Carson, Hoa Kỳ93 Panamá1–02–0Giao hữu
14 13 tháng 7 năm 2015Sporting Park, Kansas City, Hoa Kỳ102 Panamá1–11–1Cúp Vàng CONCACAF 2015
15 22 tháng 7 năm 2015Georgia Dome, Atlanta, Hoa Kỳ104 Jamaica1–21–2Cúp Vàng CONCACAF 2015
16 24 tháng 3 năm 2017Sân vận động Avaya, San Jose, Hoa Kỳ129 Honduras2–06–0Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2018
17 11 tháng 6 năm 2017Sân vận động Azteca, Thành phố México, México133 México1–01–1Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2018

Huấn luyện

[sửa | sửa mã nguồn]
Tính đến trận đấu diễn ra ngày 2 tháng 5 năm 2026
Thành tích huấn luyện theo đội bóng và nhiệm kỳ
Đội bóng Từ Đến Thành tích Tham khảo
MTHB% Thắng
New York Red Bulls II 12 tháng 6 năm 2025 15 tháng 12 năm 2025 &000000000000001900000019&000000000000001100000011&00000000000000040000004&000000000000000400000040&000000000000005789999957,9 [81]
New York Red Bulls 15 tháng 12 năm 2025 nay &000000000000001300000013&00000000000000040000004&00000000000000030000003&000000000000000600000060&000000000000003080000030,8 [82]
Tổng cộng &000000000000003200000032&000000000000001500000015&00000000000000070000007&0000000000000010000000100&000000000000004689999946,9

Danh hiệu

[sửa | sửa mã nguồn]

Cầu thủ

[sửa | sửa mã nguồn]

Roma[11]

Toronto FC

Hoa Kỳ[11]

Cá nhân

Huấn luyện viên

[sửa | sửa mã nguồn]

New York Red Bulls II

Tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. "2014 FIFA World Cup Brazil: List of Players" (PDF). FIFA. ngày 11 tháng 6 năm 2014. tr. 32. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 4 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2014.
  2. 1 2 "Michael Bradley MLS profile". Major League Soccer. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2016.
  3. Havsy, Jane (ngày 24 tháng 6 năm 2007). "U.S. Under-20 team holds off Chile". Daily Record. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2011. "Bradley grew up in Pennington while his father, Hoa Kỳ men's national team head coach Bob Bradley, coached at Princeton."
  4. 1 2 O'Brien, Luke (ngày 13 tháng 8 năm 2013). "America's Most Important Soccer Player Conquers The Old World". Deadspin. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2021.
  5. "The Michael Bradley Project: Can Toronto FC star become best American player of all-time?". mlsSoccer.com. ngày 14 tháng 3 năm 2014. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2023.
  6. "Michael Bradley » Eredivisie 2005/2006". World Football. Truy cập ngày 7 tháng 1 năm 2019.
  7. 1 2 "Michael Bradley » Club matches". World Football. Truy cập ngày 7 tháng 1 năm 2018.
  8. Coerts, Stefan (ngày 31 tháng 8 năm 2008). "Bradley Heading For Gladbach". goal.com. Truy cập ngày 2 tháng 9 năm 2008.
  9. "Birmingham City miss out on two more targets". Birmingham Mail. ngày 22 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 30 tháng 1 năm 2011.
  10. "Villa in talks with USA ace Bradley over loan move". ngày 30 tháng 1 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2011.
  11. 1 2 3 4 "M. Bradley profile". Soccerway. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2016.
  12. "US midfielder Michael Bradley leaves Moenchengladbach for Chievo Verona in Italy". The Washington Post. ngày 31 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2011.[liên kết hỏng]
  13. "Chievo Verona 3–2 Catania". ESPN Soccernet. ngày 7 tháng 4 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 4 năm 2012. Truy cập ngày 9 tháng 6 năm 2012.
  14. "MICHAEL BRADLEY E ADRIAN MARIUS STOIAN" (PDF) (bằng tiếng Ý). AS Roma. ngày 15 tháng 7 năm 2012. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2013.
  15. "Michael Bradley signs with Roma". FOX Soccer. ngày 15 tháng 7 năm 2012. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2012.
  16. "Welcome back, Michael Bradley". ESPN. ngày 25 tháng 7 năm 2012. Truy cập ngày 30 tháng 8 năm 2013.
  17. "Michael Bradley has memorable debut with AS Roma in 2–2 draw with Catania". Sporting News. ngày 25 tháng 8 năm 2012. Truy cập ngày 30 tháng 8 năm 2013.
  18. "Bradley's debut goal helps Roma rebound". ESPNFC. ngày 7 tháng 10 năm 2012. Truy cập ngày 30 tháng 8 năm 2013.
  19. 1 2 3 "Why Serie A has fallen out of love with the number ten". ESPN FC. ngày 30 tháng 1 năm 2013. Truy cập ngày 30 tháng 8 năm 2013.
  20. "Roma 0–1 Lazio: Biancocelesti edge dour derby to claim Coppa Italia". Goal.com. ngày 26 tháng 5 năm 2013. Truy cập ngày 30 tháng 8 năm 2013.
  21. "Roma's Michael Bradley strikes late to seal win for 10 men at Udinese". The Guardian. ngày 27 tháng 10 năm 2013. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2013.
  22. "Bradley completes transfer to Toronto". ESPN FC. ngày 9 tháng 1 năm 2014. Truy cập ngày 13 tháng 1 năm 2014.
  23. Bản mẫu:Chú thích press release
  24. McGran, Kevin (ngày 15 tháng 3 năm 2014). "Jermain Defoe scores twice, Toronto FC upsets Seattle 2–1 in season opener". Toronto Star. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2014.
  25. "Match Recap: Crew 0, TFC 2". Toronto FC. Truy cập ngày 6 tháng 4 năm 2014.
  26. "Michael Bradley appointed Toronto FC captain, replacing Steven Caldwell". ESPN FC. ngày 11 tháng 2 năm 2015. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2015.
  27. "Toronto FC 5, Montreal Impact 2 2016 MLS Cup Playoffs Recap". Major League Soccer. ngày 30 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2016.
  28. "Seattle Sounders beat Toronto FC on penalties to win 2016 MLS Cup". ESPN FC. ngày 10 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2016.
  29. 1 2 Laura Armstrong (ngày 28 tháng 10 năm 2017). "Victor Vazquez and Michael Bradley are in the middle of Toronto FC's success". The Star. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  30. Kristina Rutherford (ngày 9 tháng 9 năm 2017). "Big Read: Why Victor Vazquez is like no player in Toronto FC history". www.sportsnet.ca. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2017.
  31. John Molinaro (ngày 3 tháng 5 năm 2017). "Altidore, Giovinco making magic up front together for TFC". www.sportsnet.ca. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2017.
  32. 1 2 Sebastian Giovinco (ngày 5 tháng 10 năm 2017). "Sebastian Giovinco on his love for Toronto FC, growing up in Turin and Juventus". Sky Sports. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  33. 1 2 "Toronto FC repeat as Canadian Champions; earn berth in CONCACAF Champions League". canadasoccer.com. ngày 27 tháng 6 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 31 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2017.
  34. 1 2 "Kings of the League: Toronto FC win first Supporters' Shield". Major League Soccer. ngày 30 tháng 9 năm 2017.
  35. 1 2 "Recap: Toronto FC vs Seattle Sounders". Major League Soccer. ngày 9 tháng 12 năm 2017. Truy cập ngày 9 tháng 12 năm 2017.
  36. "CD Guadalajara 1, Toronto FC 2 | 2018 Concacaf Champions League Recap". Major League Soccer. ngày 25 tháng 4 năm 2018.
  37. "Philadelphia Union 1, Toronto FC 3 | 2019 MLS Match Recap". Major League Soccer. ngày 2 tháng 3 năm 2019.
  38. "Toronto FC falls to Seattle Sounders in 2019 MLS Cup final". Sportsnet. ngày 10 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2019.
  39. "Update: Toronto FC captain Michael Bradley expected to be out 4 months after ankle surgery". mlssoccer.com. ngày 20 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2023.
  40. "'I feel really good': TFC captain Michael Bradley excited to return following ankle surgery". Waking The Red. ngày 9 tháng 6 năm 2020.
  41. "Michael Bradley voted Week 22 MLS Player of the Week". Toronto FC. ngày 25 tháng 7 năm 2022. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2022.
  42. Sigal, Jonathan (ngày 17 tháng 10 năm 2023). "Michael Bradley: Toronto FC, USMNT legend to retire". MLSsoccer.com. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2024.
  43. Jones, Grahame L. (ngày 27 tháng 5 năm 2006). "U.S. Soccer Gets Back on Board". Los Angeles Times. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2021.
  44. "Match Report: USA – Uruguay". FIFA. ngày 11 tháng 7 năm 2007. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 5 năm 2009. Truy cập ngày 30 tháng 1 năm 2011.
  45. "U.S. Tops Switzerland". The New York Times. ngày 18 tháng 10 năm 2007. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2021.
  46. "U.S. Soccers All-Time Athlete of the Year Award Winners". United States Soccer Federation. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 7 năm 2009. Truy cập ngày 30 tháng 6 năm 2009.
  47. "U.S. continues domination of Mexico on Bradley's two goals". Sports Illustrated. Columbus, Ohio. ngày 11 tháng 2 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2009 qua Associated Press.
  48. Mahoney, Ridge (ngày 12 tháng 2 năm 2009). "Bradley goals down jittery Mexico, 2–0". Soccer America Magazine. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 2 năm 2013. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2009.
  49. "U.S. Advances to Semifinals of FIFA Confederations Cup". United States Soccer Federation. ngày 21 tháng 6 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2009. Truy cập ngày 26 tháng 6 năm 2009.
  50. "U.S. Men's National Team Advances to First-Ever Final in a FIFA Tournament with 2–0 Victory Against Spain in 2009 FIFA Confederations Cup". United States Soccer Federation. ngày 24 tháng 6 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 6 năm 2009. Truy cập ngày 26 tháng 6 năm 2009.
  51. "Bradley suspended for three matches". ESPN. ngày 7 tháng 7 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 7 năm 2009. Truy cập ngày 30 tháng 1 năm 2011.
  52. Ornstein, David (ngày 18 tháng 6 năm 2010). "Slovenia 2–2 USA". BBC Sport. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2010.
  53. "Mexico rallies to top U.S. and win high-scoring Gold Cup final". CNN. ngày 26 tháng 6 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2021.
  54. "USA squad for 2014 World Cup: the 23 chosen by Jürgen Klinsmann". The Guardian. ngày 6 tháng 6 năm 2014.
  55. McCarthy, Kyle. "Michael Bradley named as USA captain for CONCACAF Gold Cup". Fox Sports. Truy cập ngày 10 tháng 10 năm 2015.
  56. "Michael Bradley earns 100th cap for U.S. men's national team". Sports Illustrated. ngày 7 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2021.
  57. "USA's Copa América squad: a look at Jürgen Klinsmann's selection". The Guardian. ngày 3 tháng 6 năm 2016. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2016.
  58. "Bradley, Dempsey, Howard join USMNT for Gold Cup KO rounds". NBC Sports. ngày 16 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2017.
  59. "International Watch – Gold Cup Recap". Toronto FC. ngày 27 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2017.
  60. 1 2 "USA's Bradley earns Golden Ball Award presented by Scotiabank". goldcup.org. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2018.
  61. "Bradley's stunning early goal helps US to 1–1 tie at Mexico". USA Today. ngày 11 tháng 6 năm 2017. Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2017.
  62. "Woeful USA fail to make 2018 World Cup after loss to Trinidad & Tobago". The Guardian. ngày 11 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2017.
  63. "USMNT World Cup failure gets blasted by Taylor Twellman in ESPN rant". The Washington Post. ngày 11 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2017.
  64. "MLS Cup won't fill void of World Cup. But for three leaders of U.S. soccer, it would be a start". The Washington Post. ngày 8 tháng 12 năm 2017. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2017.
  65. "Booed in USA, Revered in Canada: Altidore, Bradley's Bizarro Trip Winds to MLS Cup". Sports Illustrated. ngày 8 tháng 12 năm 2017. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2017.
  66. "Toronto FC captain Michael Bradley unfazed by boos in Columbus". The Globe and Mail. ngày 22 tháng 11 năm 2017. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2017.
  67. "Second-half goal sees USMNT fall 1–0 in 2019 Concacaf Gold Cup". U.S. Soccer. ngày 7 tháng 7 năm 2021. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2021.
  68. "LIGA A – GROUP STAGE | GROUP A – WEEK 4". CONCACAF. ngày 12 tháng 3 năm 2021. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2024.
  69. 1 2 Richard Jolly (ngày 17 tháng 6 năm 2014). "Ozil more direct in advanced role". ESPN FC. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  70. Armen Bedakian (ngày 20 tháng 2 năm 2017). "3 ways Toronto FC could line up with new central figure Victor Vazquez". The Score. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  71. Neil Davidson (ngày 15 tháng 6 năm 2014). "World Cup: Representing U.S. 'incredible honour,' says Toronto FC's Michael Bradley". The Star. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  72. "Toronto FC adds Spanish attacking midfielder Victor Vazquez". CBC Sports. ngày 20 tháng 2 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  73. Kristian Jack (ngày 30 tháng 3 năm 2016). "TFC benefiting from Bradley as defensive midfielder". TSN. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  74. John Molinaro (ngày 1 tháng 5 năm 2018). "How Bradley's transition to centre back has been 'beneficial' for TFC". Sportsnet. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2018.
  75. Neil Davidson (ngày 5 tháng 7 năm 2017). "Toronto FC heads to Orlando hoping to shake off tough loss to Dallas". The Star. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  76. Colin McGowan (ngày 2 tháng 4 năm 2015). "Michael Bradley, Forever Out Of Place". Vice. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  77. Brian Straus (ngày 10 tháng 6 năm 2015). "Resilient USA makes Klinsmann's scheduling pay off in Germany upset". Sports Illustrated. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  78. Matthew Scianitti (ngày 28 tháng 5 năm 2010). "Michael Bradley: Not just the coach's son". CBC Sport. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2017.
  79. Vertelney, Seth (ngày 23 tháng 10 năm 2023). "Days after retirement, Michael Bradley joins father's staff at Stabaek". Pro Soccer Wire. USA Today. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2024.
  80. Jacques, John (ngày 3 tháng 6 năm 2025). "Marsch Adds MLS, CPL Experience To Coaching Staff". Northern Tribune.
  81. 1 2 Bogert, Tom (ngày 12 tháng 6 năm 2025). "USMNT legend Michael Bradley named Red Bulls II head coach". Give Me Sport.
  82. 1 2 "Red Bull New York Names Princeton Native and USMNT Legend Michael Bradley as Head Coach". New York Red Bulls. ngày 15 tháng 12 năm 2025. Truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2025.
  83. Larson, Kurt (ngày 11 tháng 1 năm 2015). "Michael Bradley on life, recovery and finally helping Toronto FC qualify for the playoffs in 2015". Toronto Sun.
  84. Jones, Grahame L. (ngày 20 tháng 10 năm 2006). "Family Matters". Los Angeles Times. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2022.
  85. "Father vs. son as LAFC visit Toronto FC in Bradley Bowl". TSN. The Canadian Press. ngày 29 tháng 8 năm 2018. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2022.
  86. "Michael Bradley Stats, News, Bio". ESPN FC.
  87. "Michael Bradley profile". National Football Teams. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2016.
  88. "Michael Bradley Player Profile". United States Soccer Federation. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 10 năm 2016. Truy cập ngày 8 tháng 9 năm 2016.
  89. "Seattle Sounders are 2019 MLS Cup champions: Rave Green win second MLS title". Major League Soccer. ngày 10 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 10 tháng 11 năm 2019.
  90. "Toronto FC 5, Vancouver Whitecaps 2 2018 Canadian Championship Recap". Toronto FC. ngày 15 tháng 8 năm 2018.
  91. "At last, Toronto FC capture 2020 Canadian Championship over Forge FC". Major League Soccer. ngày 4 tháng 6 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 6 năm 2022.
  92. "Montréal takes 2019 Canadian Championship title". Canada Soccer. ngày 26 tháng 9 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2021.
  93. "Javier Hernandez and Carli Lloyd Named 2015 CONCACAF Players of the Year". CONCACAF. ngày 22 tháng 1 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 17 tháng 1 năm 2019.
  94. "Mexico leads way in Concacaf Men's Best XI". CONCACAF. ngày 15 tháng 1 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 1 năm 2019. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2019.
  95. "IFFHS MAN TEAM – CAF – OF THE DECADE 2011–2020". IFFHS. ngày 28 tháng 1 năm 2021.
  96. "TSG reveals Gold Cup Best XI". www.goldcup.org. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 10 năm 2020. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2019.
  97. "2019 Concacaf Gold Cup – Best XI". goldcup.org. Bản gốc lưu trữ ngày 30 tháng 7 năm 2019. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2019.
  98. "Bradley, Giovinco to represent TFC at MLS All-Star game". Sportsnet.ca (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017.
  99. "2017 MLS All-Star Roster". Major League Soccer. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2017.
  100. "RFB Toronto FC "Man of the Year" Award". Red Patch Boys. Truy cập ngày 1 tháng 7 năm 2018.

Liên kết ngoài

[sửa | sửa mã nguồn]